Hình ảnh

Hình ảnh
Ảnh Đỗ Võ Cẩm Thạch

Thứ Tư, 5 tháng 10, 2011

Đứa Bé Tật Nguyền và nàng tiên áo trắng - Truyện ngắn Đỗ Ngọc Thạch

Đứa bé tật nguyền và nàng tiên áo trắng

Truyện ngắn Đỗ Ngọc Thạch

Đêm nay
Những đôi nam nữ gặp gỡ
Ngày mai
Ra đời những đứa bé mồ côi !”
( B. Brest )
Đứa bé tật nguyền và nàng tiên áo trắng
Nó có tên tuổi, có bố mẹ như bất kỳ đứa trẻ nào, nhưng bây giờ người ta chẳng cần biết gốc gác, lai lịch của nó như thế nào mà chỉ cần biết nó là thằng Khoèo, bởi nó khoèo rõ ràng:  cái đầu to với khuôn mặt méo  mó dị dạng lúc thì như văng lên trời, lúc lại như muốn rơi bịch  xuống đất… Một tay, một chân  nó cũng khoèo, vừa dài loằng ngoằng vừa co quắp không theo một trình tự lớp lang nào, khiến cho lúc nó di chuyển, cả thân hình nó xiêu vẹo, ngất ngư như muốn đổ nhào. Nhưng không, nó không bao giờ đổ nhào, té ngã bởi phân nửa thân hình còn lại phía bên trái của nó – phía bên có trái tim, rất rắn chắc, to khỏe không thua kém bất cứ vận động viên điền kinh cấp kiện tướng nào. Những khi cần đứng lại làm cái gì đó, nó đứng vững vàng bằng chân trái, để cho cái chân phải và cánh tay phải cứ dao động  hỗn loạn, không theo nhịp phách nào cả… Nó hành nghề bán sách, báo rong trong cái Bệnh viện Nhi đồng này từ bao giờ và “thu nhập’ của nó ra sao, ai hơi đâu mà quan tâm ?
Cho đến bây giờ, có lẽ chỉ có  hai, ba người biết nó cặn kẽ. Người biết nó rõ hơn cả là bà Lý, làm hộ lý ở bệnh viện này từ thuở sơ khai.Bà bảo, lúc nó nhập viện là một đứa bé sáu tuổi rất dễ thương. Nó bị viêm não, khi đưa đến bệnh viện thì đã hôn mê. Đưa nó vào cấp cứu xong, hỏi đến thân nhân đứa bé thì chẳng có ai!? Thì ra nó đã bị bố mẹ bỏ mặc ! Người ta tưởng nó chết nhưng nó đã không chết. Người ta  liền giao nó cho bà Lý chăm sóc ! Người thứ hai cũng được giao nhiệm vụ chăm sóc nó là cô y tá tên Thơ. Còn trẻ tuổi, mới vào nghề…
Những đứa trẻ bị bỏ rơi trong bệnh viện như trường hợp thằng Khoèo, sau khi điều trị khỏi bệnh, người ta đưa chúng tới những trại mồ côi, Cô nhi viện…. Hôm bà Lý bế thằng Khoèo đi, người ta chưa nhận. Trong khi đó, nó bám lấy bà Ly rất chặt, đôi mắt ngây thơ, non dại của nó nhìn bà như van lơn cầu khẩn rồi đầm đìa nước mắt. Hồi lâu, nó mới nói được rằng:”Má…Má đừng bỏ con !…”. Nhìn nó, bà Lý cũng rớt nước mắt. Bà rất thương nó, nhưng bà chuẩn bị cưới chồng, làm sao nhà chồng chịu khi bà đưa thêm thằng bé tật nguyền này về nhà? Cô y tá Thơ, lần đầu tiên được chứng kiến cảnh này đã không ngăn được nước mắt và nói nhanh:”Chị cứ đưa nó về , lúc nào chị cưới thì em sẽ nuôi nó”. Bà Lý nhìn Thơ cũng lại  muốn khóc mà nói:”Em mới vào nghề, còn trẻ  nhưng cũng phải lo dần chuyện chồng con đi chứ , để “lỡ thì”  như chị không được đâu!…”. Dùng dằng mãi, cuối cùng  bà Lý và Thơ đưa nó về cư xá. Thôi, trời sinh voi trời sinh cỏ, cứ đưa nó về đã, tính  sau, chẳng lẽ lại quăng nó ra ngoài đường…
Cũng vì chuyện nuôi thằng Khoèo mà bà Lý chút  xíu nữa thì không lấy được chồng. Đó là cái tối hôm ấy, Thơ phải trực ca đêm, thằng Khoèo đang bị cảm sốt. Bà Lý cho nó uống thuốc.
Vừa uống xong một viên thuốc, nó ói ra  cả người bà, quần áo dính dơ hết. Đúng lúc đó, người chồng sắp cưới  của bà cầm hai cái vé đi xem cải lương tới. Nhìn thấy cảnh tượng đó, người đàn ông này  đã đi luôn và không bao giờ trở lại. Người chồng sau đó của bà Lý là một người bạn của người đàn ông kia. Họ sống với nhau rất hạnh phúc và còn muốn đưa thằng  Khoèo về nuôi, nhưng thằng Khoèo không chịu, nó đòi ở với cô y tá Thơ. Bà Lý nghĩ, không biết nó có nghĩ tới lúc cô Thơ cũng phải đi lấy chồng như bà hay không?

Thơ là con gái thứ tư trong một gia đình buôn bán khá giả. Nhưng từ ngày bố mẹ Thơ xây nhà bốn lầu kinh doanh “Nhà hàng máy lạnh” thì Thơ muốn bỏ cái  “tổ lạnh” ấy mà đi thật xa để khỏi phải hàng ngày chứng kiến những cảnh ăn chơi trụy lạc của đám thực khách VIP ấy. Thơ đã bỏ nhà đi thật khi có một ông khách VIP định “dê” cô. Thơ đến làm phụ việc cho một phòng mạch tư của một ông bác sĩ già tốt bụng.Ông đã cho Thơ tá túc và còn cho Thơ  theo học một lớp y tá. Sau đó, khi ông không muốn mở phòng mạch nữa (con cháu ông không cho ông làm việc !) thì đã xin cho Thơ vào làm việc ở cái bệnh viện Nhi đồng này. Khi ông bác sĩ  chết, Thơ xin vào ở hẳn trong cư xá của bệnh viện, ở chung phòng với bà Lý… Khi xảy ra chuyện thằng Khoèo, Thơ vừa mười tám tuổi. Thời gian thoi đưa, Thơ nuôi thằng Khoèo đã được  một năm…
Bà Lý tuy đã về nhà chồng nhưng vẫn thường xuyên tới thăm thằng Khoèo và hàng tuần, hàng tháng đều có quà,  hoặc có tiền cho thằng Khoèo. Bà  Lý vẫn làm việc ở bệnh viện Nhi đồng với Thơ nên việc Thơ nhận nuôi thằng Khoèo không phải là đơn độc. Hơn nữa, số tiền lương và phụ cấp của Thơ cũng đủ cho hai người sống. Tuy thế, bà Lý vẫn lo, nếu Thơ và thằng Khoèo ngã bệnh đột xuất thì lấy  gì mà chi tiêu? Bà Lý còn lo xa cho Thơ, rồi cũng đến cái ngày Thơ phải đi lấy chồng, có gia đình riêng, không biết sẽ như thế nào ? Lo là lo thế thôi, bà Lý cũng không biết phải làm gì?
Những lúc rảnh rỗi, bà Lý thường đến chơi với thằng Khoèo, hi vọng tìm ra một lối thoát tốt đẹp  cho tương lai của nó, nhưng tìm mãi vẫn chưa ra ! Nhiều lúc, hàng giờ nhìn nó hì hụi ngồi vẽ theo những bức vẽ trong sách truyện tranh, bà thấy rối cả ruột !… Một hôm, chồng bà Lý cùng đến chơi với thằng Khoèo. Vừa nhìn thấy nó ngồi vẽ say sưa, ông ta tròn xoe mắt và la lên:
-Trời đất !…
-Cái gì ? Thế nào? – Cả bà Lý và Thơ cùng hỏi.
-Thằng nhỏ này có hoa tay lắm ! – Ông chồng bà  Lý chưa hết ngạc  nhiên. Bà Lý hỏi :
-Vẽ loằng  ngoằng thế này mà ông bảo là tài hoa à?
-Bà chẳng biết cái gì cả ! – ông chồng bà Lý cao giọng – Các bà có báu vật trong tay mà tưởng  là đất cát. Nó sẽ trở thành một họa sĩ lừng  danh thiên hạ!…
-?!
-Bây giờ phải cho nó đi học ở trường Mỹ thuật. Đến đấy, tài năng của nó sẽ có cơ hội phát triển ! Nó sẽ thành một họa sỹ  lừng danh ! – ông chồng bà Lý vẫn chưa hết ngạc nhiên !
-Đi học ? Ờ, cho nó đi học, biết đâu…- bà Lý tư lự – Nhưng lấy đâu ra tiền để cho nó đi học ? Hiện nay, chỉ đủ sống đã là may mắn lắm rồi !
-  Tất cả đều im lặng đến  hai, ba phút. Thơ phá tan sự im lặng :
-Hay là  em đi làm thêm…
-Làm gì? – bà Lý băn khoăn – Vốn liếng chẳng có, tài ba thì không, chỉ có đi làm thuê làm mướn ! Mà sức vóc cô thì làm được gì ngoài cái việc tiếp viên nhà hàng. Mà nhà hàng thì…
Vừa nói tới đó, bà Lý ngừng bặt, bà biết đã lỡ nói đến mấy chữ  “nhà hàng” là đụng đến nỗi đau âm ỉ của Thơ.
-   Em sẽ đi làm phụ cho mấy phòng mạch… – Thơ nói :
- Cũng được đấy, nhưng thu nhập chẳng đáng là bao. Rủi gặp phải mấy cha bác sĩ có máu dê  thì tàn đời…- Bà Lý trút ra một tiếng thở dài, trong đầu bà vụt hiện lại cái thời trẻ, bà cũng làm phụ việc cho một phòng mạch, cha bác sĩ nài ép bà quá, bà không cưỡng được. Rồi chuyện cũng đến tai bà vợ ông bác sĩ, bà bị đánh ghen một trận hút chết…!
Nhưng Thơ đâu biết chuyện đó của bà Lý, cô vẫn còn trẻ tuổi quá chưa thể hình dung hết biết bao cạm bẫy trong cuộc đời oan nghiệt này. Thơ nói :
-  Em đã làm cái việc ấy rồi. Cái ông bác sĩ già ngày trước cho em làm ấy rất tốt. Mình siêng năng, chịu khó sẽ gặp người tốt giúp đỡ mình .
-  Thế cô định làm ở đâu chưa ? – Bà Lý hỏi.
- Bác sĩ  Mùi, phó chủ nhiệm khoa có nói với em từ lâu, nhưng em nói mắc bận trông coi thằng Khoèo nên không đi làm. Bây giờ nói lại chắc bác sĩ  Mùi  không từ chối…
Bà Lý giật mình nghĩ thầm : “Trời đất ơi, con nhỏ này ngây thơ thiệt tình. Ông bác sĩ này nổi tiếng máu dê mà nó chưa biết sao ? Mỗi khi ông ta nhìn nó như muốn ăn tươi nuốt sống. Ông ta muốn “ăn” nó dài lâu nên mới bày đặt  ra chuyện  kêu nó đến làm phụ ở phòng mạch chứ gì ?. Tuy thế, bà Lý chỉ nén một tiếng thở dài trong bụng bởi bà lại nghĩ  :  Chuyện người đời có ngàn lẻ một cái éo le, phức tạp, mình xía vô sao được ? Mà biết đâu, con bé Thơ này nó có tướng quý nhân phò trợ, nó lại được ông ta giúp đỡ thiệt tình thì sao ?
Thế là ngay ngày hôm sau, tối tối, từ bốn giờ chiều đến 8 giờ tối, Thơ đến làm việc ở phòng mạch của bác sĩ  Mùi.
Được một tuần thì Thơ nói với bà Lý :
- Chị Lý à, chị xem có việc gì ở đâu kiếm giùm em, em không làm ở  phòng mạch  của bác sĩ  Mùi  nữa đâu…
Bà Lý giật mình thầm nghĩ đến cái chuyện “kia” sẽ xảy ra như bà đã lo ngại, bà gạn hỏi mãi, Thơ mới nói : “Ngay hôm đầu tiên, lúc nào ông ta cũng tìm cớ đứng kề em, đụng chạm như là vô tình vào người em, và em khó chịu nhất là cứ có cảm giác như ông ta luôn thổi vào tai, vào gáy em khi đứng ở đằng sau. Ngày thứ hai, thứ ba cũng thế, mà khách thì vắng lắm. Đến ngày thứ tư, ông ta ôm chặt lấy em mà hôn, hôn cả ở dưới bụng…Em sợ quá, chống cự quyết liệt và tính bỏ về ngay, nhưng ông ta xin lỗi ngon ngọt mãi. Được ngày thứ năm không xảy ra chuyện gì, nhưng đến  ngày thứ sáu thì ông ta nhân lúc em đang thay đồ, ra  treo biển nghỉ  khám bệnh rồi vào, bất thần bế em lên rồi đè nghiến xuống. Ông ta khỏe quá, em giãy giụa được một lúc thì mệt rũ ra, tưởng rằng đã “bị”  với ông ta,  nhưng lúc đó thì ở ngoài cửa có ai đập rầm rầm rồi cánh cửa bật tung và một người đã ào vào. Người đó chính là  thằng  Khoèo ! Lúc ấy, nhìn nó sao mà hung dữ như một con quỷ. Tay nó giơ cao cái búa như ông Thiên Lôi vung lưỡi tầm sét. Nó đập búa vào đỉnh đầu ông bác sĩ Mùi khiến ông ta ngất xỉu !…”.
Nghe xong chuyện, bà Lý thở dài, nói :
- Thôi, đừng đi làm nữa…May mà thằng Khoèo mới có bảy tuổi, sức nó còn yếu, nếu không đã xảy ra án mạng rồi. Chuyện đi học vẽ của nó, để khi nào có điều kiện hãy tính. Chị chỉ ngại sau chuyện này, ông Mùi sẽ làm khó dễ cho em, ông ta là sếp mà…
Cái lo ngại của bà Lý đã thành sự thật. Ngay hôm sau, ông Mùi gặp riêng bà Lý (chứ không phải là gặp Thơ) và nhờ bà nói lại cho Thơ biết rằng : Nếu Thơ chấp nhận làm “bồ” của ông ta, Thơ sẽ được ưu đãi trong mọi chuyện, bằng không, Thơ sẽ bị đuổi việc, cả Thơ và thằng Khoèo sẽ không được ở trong cư xá nữa. Ông Mùi vừa nài vừa ép bà Lý làm  “thuyết khách ái tình” vì ông nghĩ rằng một con người ít học, suốt đời vất vả và sống nhẫn nại, thậm chí biết nhẫn nhục như bà Lý sẽ biết cách thuyết phục Thơ đi vào  “con đường sung sướng” mà ông đã vẽ ra. Nhưng ông Mùi đâu có biết rằng, bằng sự từng trải của mình, bà Lý đã dùng kế “hoãn binh” để Thơ và thằng Khoèo được tạm thời yên ổn, rồi sẽ tính sau, đại loại Thơ sẽ xin chuyển sang bệnh viện khác. Ông Mùi chấp nhận cái thời hạn một năm để bà Lý thuyết phục Thơ nhưng hàng ngày ngọn lửa  “ham muốn”  trong lòng ông vẫn luôn bùng cháy !…
Không ai biết thằng Khoèo nghĩ gì sau “sự kiện” ấy, nó chỉ nói ngắn gọn với bà Lý và Thơ rằng, Thơ không phải đi làm thêm nữa, mà nó sẽ đi lấy báo vào trong bệnh viện bán, khi nào có đủ tiền mới đi học. Trước mắt, nó nhờ Thơ mua sách về cho nó tự học. Thế là từ đó, thằng Khoèo ôm chồng báo đi khắp các phòng bệnh. Không hiểu những người đến chăm sóc bệnh nhân có nhu cầu đọc báo cao hay thằng Khoèo “mát tay” mà nó bán rất nhanh hết. Ngày nào cũng vậy, nó ra cái đại lý báo lớn ở bên cạnh bệnh viện lấy báo lúc sáu giờ  rưỡi thì chỉ đến chín, mười giờ nó đã bán hết. Sau nó lại bán thêm sách truyện nữa, cả bà Lý và Thơ đều ngạc nhiên hết sức khi  tiền bán sách báo của nó mỗi ngày tới gần năm mươi ngàn đồng. Thu nhập của nó một tháng bằng ba lần lương của Thơ. Trời đất ơi ! Thơ thường giật mình kêu lên mỗi khi nó đưa tiền cho Thơ, như thế là nó nuôi được Thơ chớ đâu phải Thơ  nuôi nó ! Thơ  cất riêng số tiền của thằng Khoèo không dùng đến, cô hy vọng đến cái ngày nó đi thi vào trường Mỹ thuật…
Những buổi chiều, thằng Khoèo thường ngồi học một mình. Cuốn sách nào Thơ mua về cho nó, nó cũng nghiến ngấu đọc hết và nó chỉ đọc một lượt là nhớ hết. Thơ phải mua sẵn cả sách các lớp hai, lớp ba, lớp bốn nó cũng đọc hết như là đọc sách truyện vậy. Nếu không có cái việc nó ngồi hàng giờ hí hoáy vẽ những bức tranh mà Thơ  không hiểu được là nó vẽ gì thì có lẽ nó đọc hết toàn bộ sách giáo khoa phổ thông chỉ trong vài tháng !
Một buổi sáng, Thơ nghỉ trực ở nhà. Khi cô giũ chiếu lau giường cho thằng Khoèo, cô làm rớt cái bìa kẹp giấy của nó xuống đất. Những bức vẽ rơi lả tả ra sàn nhà. Đó là những hình khối với những  màu sắc kỳ dị mà  nhìn vào Thơ không hiểu là cái gì. Trong cái kẹp, còn lại là một cái bao nilon cứng nhìn rõ một bức vẽ chân dung cô gái rất xinh đẹp. Thơ cầm lên nhìn và giật bắn người khi thấy rõ người con gái trong bức vẽ chính là mình ! Thơ chớp mắt mấy cái, ngỡ mình nhìn lầm, nhưng càng nhìn kỹ, Thơ càng thấy rõ hơn khuôn mặt của mình hiện ra lung linh, kỳ ảo sau những nét vẽ của thằng Khoèo!… Lật tiếp những tờ giấy khác sau bức vẽ đó, Thơ càng kinh ngạc khi thấy rằng cả một tập bản vẽ trong cái bao nilon đó đều là hình ảnh của Thơ với nhiều tư thế khác nhau. Thơ đếm được tất cả  hai mươi  bức vẽ. Một cảm giác kỳ lạ, chưa từng có bao giờ cứ dâng lên, mạnh dần, mạnh dần trong ngực Thơ, khiến cô tưởng chừng như ngạt thở !…

Cái thời hạn một năm trong kế “hoãn binh” của bà Lý  rồi cũng tới. Bà Lý băn khoăn không biết sẽ ra sao vì chẳng xin chuyển đi đâu được (cũng có mấy chỗ đồng ý nhận nhưng lại kèm theo điều kiện rất “nghiệt”)  mà nhìn vào mắt ông Mùi, bà thấy ngọn lửa “ham muốn” của ông ta còn bốc cao hơn năm ngoái ! Sợ ông Mùi thì ít, bà Lý sợ bà vợ của ông ta gấp trăm lần, bà ta đã đánh ghen “trăm trận” và bao giờ cũng phải “ ghi dấu ấn” lên mặt kẻ tình địch mới chịu !…Đang nghĩ mông lung, chợt bà Lý thấy trước mặt mình hiện ra mảnh giấy với dòng chữ : “Ngày chủ nhật tức ngày mai, “hai chị em” đến ăn tân gia nhà mới của tôi tại…Không được vắng mặt, chúng ta sẽ  “thanh lý hợp đồng” năm trước…”.  “Trời đất ơi ! – Bà Lý nghĩ thầm – Ông này tính làm thiệt chứ không phải chơi ! Tân gia tức là cái nhà ông ta thuê lén để ở với  “ bồ nhí” như mấy ông có máu dê thường làm ! Đến ăn tân gia tức là chấp nhận “nạp mạng” cho quỷ râu xanh ! Trời đất ơi, làm sao bây giờ ? Rồi bà Lý lại thầm rủa cái đầu óc mình sao mà ngu tối không nghĩ ra được mưu lược gì để giúp con bé Thơ thoát ra khỏi cái tai họa này !…
Rồi ngày chủ nhật cũng tới . Bà Lý đã ngồi bàn tính với Thơ suốt cả đêm thứ bảy mà không  nghĩ ra được kế gì, thằng Khoèo biết chuyện này của hai chị em nhưng nó rất bình thản. Bà Lý ôm chặt lấy Thơ thiếp ngủ lúc nào không hay. Trong giấc ngủ, bà Lý mơ thấy nàng công chúa xinh đẹp phải đi nạp mạng cho trăn tinh nhưng đã được chàng Thạch Sanh cứu thoát !…
Lúc bà Lý và Thơ tỉnh dậy thì đã hơn bảy giờ sáng, trời nắng rực rỡ hai người tính kêu thằng Khoèo đi cùng nhưng nó đã đi bán báo từ bao giờ. Dùng dằng một lúc , bà Lý kéo Thơ đi và nói : “ Chị sẽ bám sát em xem lão ta định giở trò gì ?…” .
Tân gia của bác sĩ Mùi ở trong một con hẻm rộng và vắng . Căn nhà mà ông ta thuê như một cái vila nhỏ , nằm khuất sau một hàng rào cây cối um tùm . “ Thật là thích hợp cho những âm mưu mờ ám” – vừa bước vào cổng ,bà Lý chợt nghĩ và thoáng rùng mình . Bác sĩ Mùi đã chờ sẵn ở gian phòng ngoài được trang trí khá đẹp. Vừa ngồi xuống bộ salông nệm cao lút đầu người , bà Lý lại thốt giật mình và có cảm giác như bị một sức mạnh bí ẩn nào đó kéo đi mãi vào một con đường hầm hun hút tối om…Còn Thơ , vừa ngồi xuống bộ salông , cô đã chạm phải ánh mắt kỳ quái của ông Mùi , cô thấy lạnh run người  và phút chốc như là bị nhấc bổng lên những tầng mây xốp bồng bềnh…
Khi bà Lý tỉnh lại, bà vẫn thấy mình ngồi trong cái salông cao lút đầu, đối diện với bà là ông Mùi, bị trói chặt cứng trong một cái ghế dựa bằng gỗ khung sắt. Ông ta đã ngất xỉu. Một mảnh giấy để trước mặt bà Lý có dòng chữ:”Em đã sơ cứu, chị đưa ông ta đến Trung tâm cấp cứu và bỏ ông ta ở đấy. Ông ta phải bị trừng phạt vì đã âm mưu đánh thuốc mê chị em mình để… May mà thằng Khoèo thông minh đã biết trước âm mưu đen tối đó:..”
Sau này, những người quen biết cũ của ông bác sĩ Mùi có đến tìm ông ta thì chỉ thấy một người hao hao như ông Mùi ngày xưa đang đi lại trong cái sân nhỏ, cứ năm phút ông ta lại rú lên kinh hoàng, bộ mặt thoắt  biến dạng, méo mó như mặt quỷ và mồm thì phát ra những âm thanh không giống tiếng người gì cả! Lúc  ấy, bà vợ ông ta, to béo như hộ pháp, cầm cái roi mây quật túi bụi vào ông ta và rít lên the thé !…
TP.HCM, 1997-2009
Đỗ Ngọc Thạch
Cậu bé đến trường bằng đôi nạng gỗ

“Sinh ra tôi vẫn khỏe mạnh bình thường, nhưng chỉ sau một đêm, tôi đã
trở thành người khuyết tật. Số phận nghiệt ngã đã cướp đi đôi chân lành lặn
của tôi, nhưng nó sẽ không làm tôi gục ngã. Tôi sẽ đứng lên bằng chính
đôi chân tật nguyền này”.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét